(¯`•♥•´¯) ~ ♥GuiLun VietNam Fansite♥ ~ (¯`•♥•´¯)


(_ ¸.•° Chào Mừng Đến Với GLFS °•.¸ _)

(¯`•♥•´¯) ~ ♥GuiLun VietNam Fansite♥ ~ (¯`•♥•´¯)


 
IndexTrợ giúpTìm kiếmĐăng kýĐăng Nhập
News & Announcements
  • Gallery & Others

Share | 
 

 lời hóa giải

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Tác giảThông điệp
Karin
♥ Sub-Team ♥
♥ Sub-Team ♥

avatar

Aries Age : 26
Birthday : 09/04/1991
Join GLFS : 05/05/2010
Tổng số bài gửi : 170
Điểm : 471
Điểm Danh Vọng : 22
Đến từ : ty AAR@[]\[]

Bài gửiTiêu đề: lời hóa giải   Wed Jun 02, 2010 6:36 am

vì buồn bực mấy chuyện gần đây, hok xả hok chịu dc
rin xin kể 1 câu chuyện lượm lặt, về đây để lảm nhảm

NHẶT MỘT CÂU CHUYỆN

Có một con bé muốn nói với mẹ nó rằng, nó thật sự rất ghét… Ghét cái cách mẹ nuôi nó, ghét luôn cái tên không phải do mẹ nó đặt, ghét luôn cả sự bị ảnh hưởng và áp đặt… Nhưng tại sao trong lòng con bé những cái ghét ấy lại biến thành những mũi kim sâu hoẵm. Con bé còn nhớ rất kĩ cái cảm giác được ôm duy nhất từ khi nó biết nhật thức yêu là gì. Thật đẹp mặc dù đã lâu lắm rồi không tìm lại được cái thứ cảm giác mênh mông đó nữa. Nói thì cứ như thể con và mẹ ở hai con đường khác nhau, nhưng tạo hóa lại để cho hai cuộc đời ấy gắn liền với nhau. Trớ trêu thật! Con bé biết và luôn cảm nhận được cái suy nghĩ của mẹ nó phải nuôi một đứa con phá sản và chính nó làm cho mẹ phải gánh chịu sự ghẻ lạnh nhà chồng. Đó là cảm giác dằng vặc và tủi nhục. Kết thúc của ba năm nằm viện chính là tiêu tan một gia sản, mẹ con bờ bụi ngoài đường. Mẹ biết không? Con nhớ như in cái hình ảnh bắt gặp ba ngồi ăn phở với người đàn bà đó, nói cười vui vẻ còn mẹ con mình lại nhận lấy sự trơ tráo, hất hủi của bên nhà nội. Họ không chấp nhận một đứa cháu gái bệnh tật và một người con dâu đã không còn nhà cửa. Vì lẽ đó, mẹ có trút hết những áp chế lên con cũng chẳng sao cả. Cứ mỗi khi ba và mẹ cãi nhau, khi ba chỉ lên di ảnh của ngoại và bắt đầu buông lời đay nghiến. Tất cả đi sâu vào tâm thứ con mà dằng xé trong im lặng. Mỗi ngày trôi qua, con đều dặn lòng với chính mình như vậy! Theo thời gian trôi qua, trở về với hiện thực cách đây mấy ngày. Khi đang lơ ngơ tìm đường ra con hẻm Paster Q.1, con vô ý đi sai đường, đang tính đường quay lại thì một tiếng còi vang lên vậy là mặc cho con năn nỉ cỡ nào, người đàn ông áo vàng đó vẫn quyết định đưa con về sở. …. Chân bắt đầu tê cứng và con lại bắt đầu tái bệnh. Người ta sợ, gọi ba mẹ đến! Biết không mẹ? Trong cơn tái buốt con lã người ra nhưng vẫn thấy mỗi dáng mẹ thấp thoáng đứng đó nhìn con tê dại đang dần ngất đi. Bình thường chẳng phải mẹ là cô giáo nổi tiếng biết mềm mỏng với học trò và cũng kiêm luôn y tá trường sao? Thế mà giờ đây mẹ chỉ đứng nhìn con nằm vô thức ở đó. Con đã nhận ra từ một năm trước, khi mẹ nói với bà bói rằng mẹ không yêu con….. Nhìn con như kẻ đáng thương, người ta lập tức đưa con đi cấp cứu! Xung quanh mọi người đang làm gì con thế, tạo sao lại đau không tả siết, nhưng trong cái đau đó, trái tim bé nhỏ có một cơn đau khác còn tê buốt hơn cái đau của thể xác, kìm nén lâu ngày nay nó trỗi dậy thật mãnh liệt. Cái giá phải trả cho sự bị ảnh hưởng của mẹ là giờ đây, con đánh mất lòng tin vào người khác, mất luôn những con người đã từng vui, từng cười, từng cùng nhau vượt qua khó khăn,… Họ là những con người duy nhất đã cùng con trải qua những khoảnh khắc đó. Từ thưở lọt lòng đến khi mặc tà áo dài đi học, con mới biết được mùi vị của bè bạn. Thật nhẹ nhàng quá!

Một người đã hỏi con trước tình cảm bạn bè ấy, con chỉ có hai con đường để chọn, một là buông tay, một là níu giữ, con sẽ chọn cái nào? Thật không cần suy nghị con đã biết được câu trả lời trong sâu thẳm của đáy lòng: “Níu giữ” mặc dù biết rằng với sức của con chẳng làm được gì. Con muốn họ trả lại cho con những gì họ đã hứa với con trong ngày con tròn 18 tuổi, con muốn họ trả lại cho con sự hy vọng mà giờ đây nó là viễn vông. Con muốn họ trả lại cho con tất cả. Nhưng dường như hết thảy các bạn đều đã quên những lời hứa đó.

Tóc quăn àh! Tớ bây giờ rất ghét cậu! Cậu thường hay nói với tớ rằng cậu thương tớ, rằng sao tớ hiểu ý cậu thế? Tớ đúng là bạn thân của cậu. Nhưng cậu có thấy quá mâu thuẫn nhau không? Bạn thân mà chỉ có cậu bức xúc ai thì tớ chia sẻ với cậu, còn khi tớ thật sự đánh rơi mình, tớ kể với cậu, cái tớ nhận được chỉ là “mình thương cậu quá!” Nhợt nhạt thật! Tớ muốn nói câu “Tớ ghét cậu” để tớ phạt bản thân mình thì bây giờ chính cậu lại nói như thế với tớ.

Tên bộc trực, thẳng tính, có chút tâm thần không ổn định kia, cậu đúng là một tên ngốc nhất trên đời.. Hãy để tớ nói như thế, vì đó là cách tớ phản kháng với cơn tê liệt của hiện tại. Một con người tới bước đường cùng chỉ có thể bật lên từ “ghét” chính là cái đau nhất, vì đằng sau đó là nước mắt của xót xa, biết không? Một chút kiêu căng để che dấu nước mắt lúc này cũng không được sao?

Nếu như đã không thể, hãy cho tớ lấy danh xưng của FN một lần cuối, trước khi sự biến mất diễn ra…




Thiếu đi hỉ, nộ, ái, lạc, cuốc sống sẽ như thuyền qua không dấu vết… Thật ra, con người sống trên thế giới này, không thể mãi vui vẻ hạnh phúc được. Có những lúc tâm trạng con người thật sự rất kỳ lạ, nó gần giống như thời tiết của mùa hè. Dù là mọi người có nhìn thấy tôi nhiều lần nở nụ cười rất tươi, nhưng cá nhân hơi có phần khiến người khác khó tưởng tượng được….



Bao nhiêu chữ “ghét” là bấy nhiêu chữ “yêu”

Sau khi lên cơn loạn vô tự chủ, đã nhặt câu chuyện này zìa, sr mọi người vì rin đang lên cơn Big Grin
Iu cả nhà!
Về Đầu Trang Go down
http://me.zing.vn/apps/group?params=groupprofile/175115
 

lời hóa giải

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
Trang 1 trong tổng số 1 trang
*Không comt bài 1 dòng.
*Không dùng những ngôn từ thiếu lịch sự.
* Bài viết hay hãy nhấn dấu + để cám ơn.
* Bài viết sưu tầm nên ghi rõ nguồn.
* Tránh spam nhảm không liên quan đến chủ đề.

Yêu cầu viết tiếng Việt có dấu.


Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
(¯`•♥•´¯) ~ ♥GuiLun VietNam Fansite♥ ~ (¯`•♥•´¯) :: Hoạt Động Fanclub :: ☆ Chat Chit *聊天室 :: Mem's Blog-
Chuyển đến 
Forumotion.com | © phpBB | Free forum support | Liên hệ | Report an abuse | Create a blog